Jón Proppé tại Icelandic Art News
Các tác phẩm điêu khắc của bà có kích thước lớn và nhiều màu sắc. Mặc dù một số tác phẩm gần đây khai thác những hình dạng hữu cơ hơn, phần lớn sáng tác của bà thường được tạo hình rất nghiêm ngặt thành các cấu trúc hình học phức tạp: dạng lưới, xếp chồng và có tính quy luật. Dù theo hướng nào, chúng đều mang vẻ ngoài chắc nặng, khiến người xem bất ngờ khi quan sát kỹ hơn và phát hiện rằng các tác phẩm điêu khắc của Svava thực chất được làm bằng giấy, một trong những vật liệu nhẹ và mong manh nhất mà một nhà điêu khắc có thể lựa chọn.
Bà tạo hình tác phẩm bằng papier-mâché, khai thác sự tương phản giữa chất liệu nhẹ và những hình khối thường có kích thước quá khổ, trông nặng nề và đồ sộ. Trong khi tác phẩm có xu hướng nghiêng về các hình thức hình học chặt chẽ, sự nghiêm ngặt ấy luôn được làm dịu đi nhờ cách bà sử dụng màu sắc và ánh sáng một cách tinh tế. Bề mặt tác phẩm được rắc bột màu hoặc thấm màu ngay khi vật liệu vẫn còn ướt trong quá trình tạo khuôn.

Svava Björnsdóttir không triển lãm tại Iceland cho đến năm 1989, nhưng vào thời điểm đó bà đã hình thành được cách tiếp cận nghệ thuật riêng biệt và từng triển lãm tại cả Đức lẫn Thụy Điển. Bà bắt đầu học mỹ thuật tại École Nationale Supérieure des Beaux-Arts ở Paris trong giai đoạn 1972–1974. Sau đó, sau khi hoàn thành bằng cử nhân tiếng Iceland và tiếng Pháp tại Đại học Iceland, bà tới Munich để theo học tại Akademie der Bildenden Künste từ năm 1978 đến 1984.
Tại Munich, bà theo học nghệ sĩ người Scotland Eduardo Paolozzi, người đã giới thiệu giấy với bà như một chất liệu điêu khắc. Đây cũng chính là vật liệu mà Svava tiếp tục sử dụng và phát triển trong suốt sự nghiệp sau đó. Paolozzi, tất nhiên, là một trong những người tiên phong đáng chú ý nhất của Pop Art trong thập niên 1950, nhưng ở giai đoạn sáng tác về sau, ông ngày càng coi trọng sự hài hòa giữa vật liệu và hình thức hơn là kỹ thuật collage. Dường như chính trọng tâm này đã thu hút Svava và trở thành hướng đi mà bà tiếp tục theo đuổi.
Ngay từ những tác phẩm đầu tiên, người ta đã có thể nhận thấy sự cân bằng tinh tế mà bà tìm kiếm trong những can thiệp vào không gian: các hình khối nhỏ, mang dáng vẻ hữu cơ, được gắn lên tường và trần của không gian triển lãm. Những tác phẩm tưởng như rất nhẹ này được đặt vào không gian kiến trúc như những yếu tố can thiệp trực tiếp. Trong triển lãm, Svava sử dụng giấy, nhưng cũng có những tác phẩm thuộc giai đoạn đầu được làm từ vật liệu bền chắc hơn và được lắp đặt vĩnh viễn tại các không gian công cộng.
Tác phẩm của Svava vang vọng khuynh hướng giàu chất thơ trong nghệ thuật Iceland, tối giản trong cách thể hiện và gợi cảm xúc một cách tinh tế, nhưng đồng thời vẫn được tổ chức chặt chẽ và phức tạp đến bất ngờ về mặt ý niệm.
Luôn tồn tại một sự căng thẳng giữa những hình dạng bà tạo nên và vật liệu bà sử dụng, một sự dịch chuyển tinh tế khỏi những liên tưởng thông thường giữa hình thức, chức năng và vẻ ngoài. Chính điều đó đưa tác phẩm ra khỏi phạm vi của những vật thể bình thường để bước vào không gian của cái lý tưởng.
Đó là những vật thể để chiêm nghiệm hơn là để sử dụng; là những ý tưởng được hiện thực hóa trong không gian với mức độ can thiệp tối thiểu, gần như không trọng lượng, mong manh đến mức chỉ một trận mưa cũng có thể khiến chúng tan thành một vũng nước.
